“Slow down. Calm down. Don’t worry. Don’t hurry. Trust the process.” ~Alexandra Stoddard

(Tạm dịch: Hãy chậm lại. Bình tĩnh. Đừng lo lắng. Đừng vội vàng. Tin tưởng tiến trình)

Chúng ta nghe nhiều những câu nói này trong các văn phòng:

“Tôi chẳng có thời gian làm việc này việc kia…”

“Hôm nay tôi bận lắm”

“Hôm nay tôi nhiều việc lắm”

Mọi người đang bận tập trung cho deadline sắp tới, hay phấn đấu để được thăng chức hoặc bất cứ công việc giục giã ta liên tục khiến ta không ngừng nghỉ.

Với bản thân tôi, tôi thường lên danh sách những công việc cần làm mỗi ngày và tôi luôn có gắng để gạch tên càng nhiều đầu mục công việc càng tốt, những lúc trên danh sách công việc không còn bất cứ nhiệm vụ nào, tôi lại ngồi để nghĩ ra xem còn việc gì nữa không thay vì để cho bản thân mình thư thái.

Và rồi một ngày bi kịch xảy ra – không chỉ một lần mà hai lần.

Vào năm 1998, em gái tôi bị chứng phình động mạch và đột ngột qua đời. Nó mới chỉ 18 tuổi.

Rồi đến năm 2008, anh trai của tôi bị trụy tim khi đang chơi bóng rổ và qua đời. Cuộc gọi thông báo về tình trạng của anh vẫn là một trong những thứ ám ảnh tôi suốt cuộc đời mình. Anh ấy chỉ mới 33 tuổi và vừa mới kết hôn được một tháng. Không cần phải kể chắc các bạn cũng biết tôi nản chí thế nào, mọi thứ đối với tôi như sụp đổ. Nhưng tôi cũng cảm nhận thấy sau hai sự mất mát to lớn như vậy, tôi cần phải làm một điều gì đó hay có một điều gì đó thôi thúc tôi phải thay đổi.

Trước đây tôi luôn là một người có kế hoạch, mục tiêu rõ ràng. Nhưng từ khi anh trai mình ra đi, mục tiêu của tôi là không có mục tiêu nào cả. Có lẽ đấy là khoảng trống tĩnh lặng mà tôi cần để nhìn nhận bản thân mình. Tôi nhận ra rằng tôi mong muốn những việc mình làm trở nên ý nghĩa hơn, có thêm thời gian để thư giãn cũng như dành thời gian nhiều hơn với gia đình.

Và tôi đã hiểu ra được tất cả.

Tôi bắt đầu sống trọn vẹn trong từng khoảng khắc, thứ mà cả hai người thân yêu của tôi không thể có may mắn thực hiện như tôi vì sự ra đi quá đột ngột. Tôi bắt đầu sống ý nghĩa hơn, cười nhiều hơn, tham gia những trải nghiệm phiêu lưu hơn (Như đi tới Paris, nhảy dù, đi khinh khí cầu…).

Việc đầu tiên tôi làm đấy chính là để lại công việc sau lưng vào những khoảng thời gian hợp lý. Tôi thấy việc làm việc trong nhiều giờ liên tục không khiến chất lượng công việc của mình tốt lên. Có thể nhiều người sẽ nghĩ rằng tôi là kẻ lười biếng vì họ phải ngồi trong công ở đến khi hết giờ mới rời khỏi đó, nhưng thực sự tôi không quan tâm về điều đó.

Chính điều đó khiến tôi trở nên là một người có tổ chức và ngăn nắp hơn. Tôi tổ chức công việc cũng như sắp xếp mọi thứ để công việc của tôi suôn sẻ hơn. Tôi vẫn hoàn thành khối lượng công việc mà trước đây tôi đã hoàn thành nhưng thời gian thì ngắn hơn. Mỗi khi tôi rời khỏi văn phòng, tôi biết chắc mọi thứ đã ổn và tôi ngắt kết nối với công việc, sống trọn vẹn cho khoảnh khoắc.

Và rồi tôi học cách nhận ra rằng mình phải sống chậm lại như vậy đó. Cuộc sống vốn dĩ quá ngắn để chúng ta phải bận rộn. Đừng để deadline nào đó hay những lời hứa hẹn thăng chức cho bạn làm hỏng cuộc sống của bạn thân bạn.

Vậy tôi tổng kết các bước nhé:

Bước 1: Suy nghĩ xem bạn dành thời gian nhiều nhất trong một ngày làm việc gì và nó có thực sự quan trọng không? Tại sao?

Có thể bạn dành ra nhiều giờ làm việc vì bạn cần tiền để trang trải cuộc sống, điều đó là hoàn toàn hợp lý. Tiền ở một mức độ nào đó giúp chúng ta duy trì cuộc sống nhưng nhìn sâu hơn vấn đề là chúng ta có nên đánh đổi quá nhiều thời gian để kiếm số tiền như vậy không? Đây chỉ là gợi ý, không phải là sự phán xét hay quan điểm gì, hãy giữ cho mình thoải mái và cái nhìn rõ ràng hơn

Bước 2: Bắt đầu tưởng tượng xem bạn sẽ làm gì nếu như bạn có toàn bộ thời gian cho mình mà không phải làm việc?

Hãy cụ thể một ngày của bạn sẽ diễn ra như thế nào? Điều gì khiến ngày đó trở nên thú vị, điều gì làm bạn cười, bạn cảm thấy hạnh phúc vì điều gì? Hãy sử dụng các giác quan để cảm nhận nó rõ ràng, bạn có thể viết ra những điều mình tưởng tượng.

Bước 3: Tìm ra cách để đặt những điều mà bạn tưởng tượng vào ngày thực tế trong cuộc sống. 

Bạn có thể rời văn phòng sớm 1 đến 2 ngày trong 1 tuần? Đăng ký một lớp học nhảy? Nói không với những công việc phải làm overtime hay cần nhiều thời gian. Tôi thường bắt đầu với một bó hoa tươi trên bàn làm việc của mình vào mỗi đầu tuần. Điều đó thực sự khiến tôi cảm thấy rất vui.

Tôi nhận ra rằng tôi đã vượt qua những ngày khó khăn nhất trong cuộc đời của mình, đã có những lúc tuyệt vọng vì những sự mất mát. Nhưng chính sự ra đi của những người thương yêu nhất đã cho tôi một món quà kì diệu và đôi khi tôi vẫn cảm ơn cô em gái và anh trai của mình.

Và ngay bây giờ đừng để đến những mất mát như tôi mới hiểu ra, hãy sống một cách trọn vẹn, dành thời gian cho bản thân (Xem thêm: Học cách sống cho bản thân mình) cũng nhưn những người thân yêu của mình nhiều hơn. Tôi mong bạn luôn hạnh phúc.

(Tác giả: Mimi Bishop)