Có một câu thế này: Nếu bạn không sống cho chính bản thân bạn, hãy ngừng lại những gì bạn đang làm. Câu nói này nghe có vẻ khó hiểu và mơ hồi, để tôi giải thích cho bạn ý nghĩa của nó. Khi tôi hai mươi tuổi, tôi luôn quan tâm, sống và  hướng đến mọi người xung quanh tôi ngoại trừ chính bản thân tôi. Có nghĩa là tôi đặt hạnh phúc của người khác lên trên hạnh phúc của chính bản thân mình. Tôi trở nên tốt bụng và ân cân, quan tâm hơn với những người xung quanh.

Tôi bị ám ảnh với ý nghĩ rằng tôi sẽ hạnh phúc hơn khi làm vui lòng mọi người và làm bất cứ điều gì mà người khác yêu cầu. Để tôi nói cho bạn biết, đây không phải là một cách tốt để có thể tìm được những người bạn tốt. Tôi nhận ra rằng sau tất cả tôi chỉ nhận được những điều thất vọng với những gì mình đã dành cho những người đó.

Cái ngày mà tôi nhận ra rằng khi tôi sống cho chính bản thân minh mới chính là điều tuyệt vời nhất. Tôi tự nói với bản thân tôi rằng “Tôi không quan tâm những điều mà những người khác nghĩ, tôi làm những  gì tôi muốn và tôi muốn từ giờ trở đi sẽ như vậy”. Điều này khiến tôi ít lo lắng hơn khi tôi không còn phải lo lắng mọi người nghĩ gì, cảm thấy gì về hành động của tôi, con đường sự nghiệp của tôi và tôi cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Ý tôi ở đây là tôi không phải thay đổi thành con người khác hoàn toàn, mà chỉ là giờ tôi đã ngừng lo về những chuyện của người khác mà tập trung hơn vào bản thân mình. Nếu bạn đã tự hạ thấp mình trong cuộc sống để khiến người khác cảm thấy hạnh phúc hơn, bạn đã sai. Tìm một hạnh phúc đơn sơ giữa việc làm hài lòng người khác với bởi thân mình là một điều quan trọng nhưng nó không dễ dàng

Tôi nhìn bản thân mình trong gương và nói với bản thân mình rằng tôi cân bắt đầu làm những thứ mà tôi thực sự thích và không cần quan tâm bạn bè tôi, đồng nghiệp tôi suy nghĩ gì về chúng. Nghe có vẻ hơi gắt. Nếu gia đình hay bạn bè bạn không hạnh phúc mà bạn hạnh phúc, đó là một vấn đề mà họ cần chú ý.

Tôi nhận ra niềm đam mê của mình lại là trở thành nhà văn

Để tôi lấy thêm một ví dụ. Hai năm đầu của đầu học, tôi muốn đi đến trường luật vì tôi nghĩ gia đình tôi sẽ ủng hộ tôi khi tôi học ngành đó và họ hứa sẽ thanh toán chi phí nợ đại học cho tôi (ở bên Mỹ sinh viên thường được hỗ trợ nợ học phí, sau khi đi làm hoàn lại ^^) . Đây là kế hoạch của otoi, cho đến một ngày khi nhìn chính bản thân minh trong gương, tôi thấy mình thật đáng thương với ý tưởng là một luật sư trong tương lai. Tôi ngồi xuống ghế và tìm một quyển sách gì đó nhẹ nhàng với hy vọng nó sẽ làm dịu tâm hồn của mình trong lúc cảm thấy mất cân bằng này.

Rồi tôi tiếp tục đọc cuốn sách cho đến khi một vài thứ xuất hiện trong tôi. Chính xác đó là cảm giác tôi muốn trở thành nhà văn. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hạnh phúc khi đưa ra quyết định mà do chính tôi lựa chọn. Nó không phải là lựa chọn của bạn bè hay gia đình như mọi khi. Nó đơn giản là vì tôi cảm thấy tôi hứng thú vì nó.

Kể từ hôm đó t ôi viết không ngừng nghĩ, những ý tưởng cứ như một mạch tuôn chảy trong tâm trí tôi, tôi tham gia các lớp học về viết các câu truyện ngắn, thơ…Có vẻ như não tôi được kích hoạt khi nó được làm những gì yêu thích. Sau ngày đó tôi không quan tâm những gì người khác nghĩ tôi nên làm. Điều đó cũng khiến mo người lo ngại, nhưng tôi được là chính tôi. Tôi có thể nghèo và phải lao động chân tay hay vất vả hơn nhưng quan trọng là tôi cảm thấy hạnh phúc, thứ mà dù có tiền tôi cũng không mua được.

Nếu bạn còn đang phân vân cuộc sống này của bạn có ý nghĩa hay không? Hãy nhìn vào gương và hỏi chính bản thân mình rằng: “Tôi có thực sự hạnh phúc với những ý tưởng trong tương lai của tôi? Đây có phải là cuộc sống mà tôi mong muốn?” Không bao giờ là quá muốn để làm bản thân mình thực sự hạnh phúc.

Tác giả: Andrew Hulse