Ý nghĩa cuộc sống là gì?

0
48
Đi tìm ý nghĩa cuộc sống

Ít nhất không dưới 1 lần trong đời bạn tự đặt câu hỏi “Ý nghĩa cuộc sống là gì”, “Mục đích cuộc sống này là gì? “, “Cuộc sống sẽ ra sau khi chúng ta mất?”…

Ý nghĩa cuộc sống là hiểu được ý nghĩa cuộc sống

Ý nghĩa cuộc sống là hiểu được tại sao ta sống

Dưới đây là trích dẫn bài viết của cựu danh thủ Eric Cantona về ý nghĩa của cuộc sống

Bóng đá mang lại ý nghĩa cuộc sống của bạn.

Eric Cantona bàn về ý nghĩa cuộc sống

Tôi thực sự tin điều này.

Nhưng cuộc sống của bạn, quá khư của bạn, bản chất của bạn, cũng mang lại ý nghĩa cho bóng đá của bạn.

Tôi sẽ nói về một số điều mà tôi gần như không bao giờ nói ra trước đây. Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện mà ảnh hưởng đến tương lai của tôi sau này. Nó diễn ra trước khi tôi sinh ra.

Cuộc nội chiến Tây Ban Nha diễn ra vào năm 1939.  Ông ngoại tôi là một người gốc Barcelona và dành tuổi thanh xuân của mình đến chiến đấu chống lại kẻ độc tại Franco thời bấy giờ.  Đến cuối cùng của cuộc chiến, a buộc phải rời bỏ quê hướng mình và tìm cách thoát thân trước quân lính nhà nước khi đó đã dành được thành phố Barcelona. Ông không có lựa chọn nào khác và cũng không có thời gian để đưa ra các lựa chọn cũng như nói lời tạm biệt với những ngừoi thân yêu của mình. Ông đã phải vượt qua những rặng núi trùng điệp của nước Pháp. Ông chỉ có hai lựa chọn, hoặc là sống hoặc là chết.

Vì vậy, trước khi anh ấy đi, anh ấy đã đi tìm bạn gái của mình, và anh ấy hỏi cô ấy, bạn đã sẵn sàng theo dõi tôi chưa?

Và chỉ có một người duy nhất mà ông tìm tới, đấy chính là bạn gái của ông lúc bấy giờ, ông chỉ có thời gian hỏi cô gái có quyết định đi theo ông không? Điều đó nghĩa là cô gái sẽ phải bỏ tất cả gia đình, người thân và cuộc sống hiện tại.

Và câu trả lời của cô gái đó là “Có”

Người con gái tôi kể đó chính là bà của tôi.

Cuối cùng thì họ cũng đến được một trại tị nạn bên bờ biển nước Pháp, nơi mà có khoảng hơn một trăm ngàn người Pháp xin phép được tị nạn tại Tây Ban Nha vì lý do chính trị. Thực ra người Pháp có quyền từ chối những người tị nạn Tây Ban Nha, nhưng họ cũng có lòng trắc ẩn và họ đã chấp nhận những người Tây Ban Nha khốn khổ này. Họ bắt đầu từ hai bàn tay trắng, và sau 1 thời gian họ đã được tạo công ăn việc lại tại một con đập ở Saint Etienne. Điều tôi muốn nhân mạnh ở đây, chính là cuộc sống của người tị nạn, nhập cư đấy là họ buộc phải làm những điều họ phải làm, họ phải đi khỏi nơi mà họ không thể ở lại và tạo ra một cuộc sống mới từ hai bàn tay trắng.

Mẹ tôi được sinh ra ở đó một vài năm sau đó, và cuối cùng gia đình chuyển đến Marseille.

Câu chuyện này như một phần của con người tôi. Nó chính là một phần định hình nên con người của tôi. Tuy nhiên nó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi chứ tôi chưa bao giờ thực sự biết những gì đã xảy ra trong cuộc đấu tranh ngoài những câu truyện truyền miệng. Nhưng vào năm 2007, một chiếc vali vô tinh được phát hiện của nhiệp ảnh gia Robert Capa tại Mexico City chưa hơn 4500 phim âm bản về cuộc nội chiến Tây Ban Nha đã được tìm thấy và ngừoi ta cũng không hiểu sao nó có thể lưu lạc xa xôi đến tận Mexico.

Chính điều đó đã khiến tôi phải rủ vợ mình tham gia cuộc triểm lãm diễn ra ở New York với chủ đề về cuộc nội chiến ở Tây Ban Nha

Hầu như trong các bức ảnh đều thể hiện toàn cảnh với những hình ảnh con người nhỏ bé, thậm chí có những bức bạn cần đến kinh lúp để nhìn ra con người trong bức ảnh. Tuy nhiên trong triển làm có một bức tranh cao đến 3 mét và nó là bức rõ nhất mà ở triển lãm người ta có thể nhìn thấy rõ ràng con người trong bức ảnh.

Và ở đó tôi nhìn thấy chính ông của mình.

Điều này có vẻ vô lý, bạn thấy vậy ko?

Lý trí tôi cho rằng đó chính là ông, khi còn trẻ. Vì ông là người trong cuộc chiến đó, tôi biết là như vậy dù rằng tôi chưa thực sự nhìn thấy ông mình khi ông còn trẻ như vậy. Một điều gì đó thôi thúc tôi đưa mẹ tôi đến triển lãm diễn ra tại Pháp vài tháng sau.

Tôi hỏi mẹ mình: “Đó có thật là ông con không mẹ?”

Và mẹ tôi nói: “Có, đó là anh ấy. Đó là từ lúc họ chạy trốn lên núi.”

Thật không thể tin được.

Cuộc sống của người tị nạn, nhập cư đấy là họ buộc phải làm những điều họ phải làm, họ phải đi khỏi nơi mà họ không thể ở lại và tạo ra một cuộc sống mới từ hai bàn tay trắng.

Ta liên tưởng đến chuỗi phản ứng dây chuyền, khi mà ông không chạy trốn cùng bà, và họ đã không thể sinh ra mẹ tôi, và tôi cũng không thể có mặt trên cõi đời này để kể với bạn câu truyện này. Và tất nhiên là đã không có bức ảnh ở triển lãm mà tôi nhận ra ông mình này.

Cantona vượt qua Montero

Ông bà nội tôi cũng là người nhập cư vào Pháp từ Sardinia vào những năm 1911 nghèo khó. Sau đó 3 năm thì ông cố của tôi được gọi vào nhập ngũ trong thế chiến thứ nhất.

Con trai ông, ông tôi, đã chiến đấu cho người Pháp trong Thế chiến II, và khi trở về từ chiến tranh, ông trở thành một người thợ xây dựng. Cuối cùng ông đã tiết kiệm đủ tiền để mua mảnh đất ở một quận của thành phố Marseille khi cha tôi còn là một thiếu niên. Trên mảnh đất đó có cái hang nhỏ. Trong khi chờ ông tôi xây được một căn nhà để gia đình có thể vào ở thì họ đã sống trong cái hang đó hai năm. Nghe thật kì cục nhưng đó là sự thật, vào năm 1956 giá rét đó, cả nhà chúng tôi chỉ nằm trong một cái chăn ở trong hang và sưởi ấm. Không có gì hơn!

Ông tôi đã xây ngôi nhà trong nhiều năm, ông xây lên những con đường dẫn vào nhà, cả sân thượng cho tôi nữa, ông xây một căn nhà cho bố mẹ tôi. Và đó chính là ngôi nhà mà tôi đã lớn lên, đó là một phần mà tôi mang theo mãi mãi như máu của tôi. Ký ức khó quên của tôi đó là tôi phải bê 10 bao cát lên đôi cho ông để ông xây dựng lên nó. Bố tôi làm việc tại nhà vào ban ngày và ban đêm ông làm y tá tại một bệnh viện gần nhà.

Đó là gia đình của tôi, lịch sử gia đình của tôi, nó chính là linh hồn của tôi và là ý nghĩa cuộc sống của tôi. Tôi đã đi khắp thế giới nhưng thực tế trong con người tôi luôn nhớ đến cội nguồn, đó chính là lý do tôi đã mua một khu trang trại nông nghiệp tại Sardinia để có thể khiến mình cảm thấy một điều gì đó gắn bó với nguồn gốc của mình. Dù vậy thì Marseille cũng nằm trong dòng máu của tôi, tôi yêu nó bằng cả trái tim, đó mới chính là nơi mà tôi thuộc về.

Khi mọi người hỏi tôi tại sao tôi chơi bóng đá như tôi sinh ra đã dành cho trái bóng vậy, đây là câu trả lời. Bóng đá mang lại ý nghĩa cuộc sống. Nhưng cuộc sống cũng mang lại ý nghĩa cho bóng đá. Tôi gần như không bao giờ thảo luận về những câu chuyện cá nhân này.

Chúng ta đang sống trong một thế giới ngày càng có sự gia tăng khoảng cách giữa người giàu và người nghèo. Có những nơi thậm chí không đủ tiền để mua quả bóng thay vì những ngừơi ngồi xem một trận đấu bóng đá tại giải ngoại hạng Anh giá 200 bảng hoặc chi đến 800 bảng để xem tivi một mùa bóng. Có những nơi con người cần đến bóng đá như bóng đá cần đến con người, họ cũng khao khát có cuộc sống tốt hơn để có thể thoả lòng với đam mê trái bóng. Cũng nhân đây tôi xin tự đặt câu hỏi đến những nhà quản lý bóng đá, nhà tổ chức hay những lãnh đạo của các liên đoàn bóng đá.

Bóng đá là gì nếu không phải là về tự do?

Ý nghĩa cuộc sống là gì nếu không phải là về tự do?

Ý nghĩa cuộc sống là gì?

Tôi nghĩ tất cả chúng ta có thể đồng ý rằng chúng ta có thể làm nhiều hơn cho nhân loại.

Bây giờ bạn biết lịch sử của tôi. Tôi đến từ một gia đình của những người nhập cư và phiến quân và binh lính và công nhân. Chúng tôi không có nhiều khi tôi còn là một đứa trẻ, nhưng đối với tôi, sự thật của cuộc sống là chúng tôi tìm thấy sự kỳ diệu trong những khoảnh khắc nhỏ.

Có lẽ một chuyến dã ngoại đơn giản với gia đình của chúng tôi. Giày, tất và quả bóng là chúng tôi có thể vui vẻ. Chúng tôi chơi bóng đá dưới ánh mặt trời. Rồi chúng tôi nằm trên cỏ. Nhìn trời nhin đất nhìn mây và không phải suy nghĩ gì.

Khi tôi rời xa bóng đá khi tôi 30 tuổi, bạn có biết tôi đã làm gì không? Đó là một cái gì đó rất đặc biệt đối với tôi. Tôi đến sống ở thành phố mà ông bà tôi phải chạy trốn vào năm 1939.

Tôi đã đến sống ở Barcelona.

ERIC CANTONA – trích tự truyện

Nguồn: https://www.theplayerstribune.com

Có một bài viết mình thấy khá hay về ý nghĩa cuộc sống đó là bài “Cuộc sống quá ngắn đừng để cuộc sống quá bận rộn” mời các bạn cùng đọc và suy ngẫm.